Feedburner

Quê Hương

  • Quê hương - Bài học đầu cho con - Thợ Vườn
  • Quê hương - Thợ Vườn
  • Nhớ cơn mưa quê hương - Thợ Vườn
  • Nhớ con sông quê hương - Thợ Vườn
  • Nhớ quê hương - Thợ Vườn
  • Bên kia sông Đuống - Thợ Vườn
  • Đất nước - Thợ Vườn

Xin vui lòng bật chức năng Javascript trên trình duyệt của bạn để có thể nghe được chương trình trên www.theoyeucau.com

  1. Thợ Vườn

    Quê hương - Bài học đầu cho con

    Bài thơ: Quê hương - Bài học đầu cho con
    Tác giả: Đỗ Trung Quân
    Trình bày: Thợ Vườn - Duck

    Quê hương là gì hở mẹ
    Mà cô giáo dạy phải yêu
    Quê hương là gì hở mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều
    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay
    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông
    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Là hương hoa đồng cỏ nội
    Bay trong giấc ngủ đêm hè.
    Quê hương là vòng tay ấm
    Con nằm ngủ giữa đêm mưa
    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
    Quê hương là vàng hoa bí
    Là hồng tím giậu mồng tơi
    Là đỏ đôi bờ dâm bụt
    Màu hoa sen trắng tinh khôi
    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương có ai không nhớ....
  2. Thợ Vườn

    Quê hương

    Bài thơ: Quê hương
    Tác giả: Kim Giang
    Trình bày: Thợ Vườn - Leo

    Về với quê hương
    Gạn bớt gió sương pha màu trên tóc Mẹ
    Mẹ tôi...
    Như cánh cò bay lẻ!!!
    Đón cơn mưa.

    Về với quê hương
    Cồn cào nhớ những buổi trưa
    Nơi có bụi tre đu đưa đánh võng
    Đất nhẵn lỳ mài thủng miếng kê mông
    Ô ăn quan đầy túi vỏ ốc đồng.

    Về với quê hương
    Nhớ cô gái tuổi hồng
    Má cứ ửng khi gió đông hây hẩy,
    Chân sáo líu lo trên đường quê bay nhảy
    Chẳng biết buồn chỉ thấy tết cả năm,
    Đầy ắp ước mơ, tròn vạnh tuổi trăng rằm.

    Về với quê hương
    Con mắt hồ thu đằm bao nhung nhớ
    Nhiều trẻ trai một thủa muốn nghiêng mình.
    Nhớ cây si, giếng nước sân đình
    Nhớ tiếng trống thùng thình đêm trăng sáng;
    Động mái chèo khua
    Sóng sánh vàng ai lai láng rắc trên sông.

    Về với quê hương
    Như có thần tiên đưa ta vào giấc mộng
    Sao Thần Nông chứng kiến một mối tình,
    Tàu lá che sương mà nên chồng vợ
    Đắm đuối bờ sông hết lở lại bồi,
    Thời gian theo nước chảy xuôi
    Chỉ tình yêu mãi như thời nguyên sơ
    Như thuyền vỗ sóng ước mơ
    Như Ba Vì với nàng thơ sông Hồng.
  3. Thợ Vườn

    Nhớ cơn mưa quê hương

    Bài thơ: Nhớ cơn mưa quê hương
    Tác giả: Lê Anh Xuân
    Trình bày: Thợ Vườn - Nâu Đá

    Quê nội ơi
    Mấy năm trời xa cách
    Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
    Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
    Cớ sao lòng thấy nhớ thương.
    Ôi cơn mưa quê hương
    Đã ru hát hồn ta thuở bé,
    Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
    Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
    Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
    Ta yêu quá như lần đầu mới biết
    Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
    Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
    Như những con người biết mấy yêu thương.
    Ôi tuổi thơ, ta dầm mưa ta tắm.
    Ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sông
    Ta lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấm
    Nghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong.
    Ôi đâu rồi những trò chơi tuổi trẻ
    Những tàu chuối bẹ dừa, những mảnh chòi nhỏ bé
    Những vết chân thơ ấu buổi đầu tiên
    Mấy tấm mo cau là mấy chiếc thuyền
    Mưa cuốn đi rồi.
    Mưa chảy xuống dòng sông quê nội
    Sóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi,
    Chở những kỷ niệm xưa, chìm lắng bốn phương trời.
    Và ta lớn tình yêu hòa bể rộng
    Cơn mưa nhỏ của quê hương ta đã sống
    Nay vỗ lòng ta rung động cả trăm sông,
    Ôi cơn mưa quê hương.
    Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát.
    Những đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơi
    Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,
    Thầm thì rào rạt vang xa…
    Có lúc bỗng phong ba dữ dội
    Mưa đổ ào như thác dồn trăm lối.
    Giấc mơ xưa có chớp giật, sấm gầm,
    Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hóa mưa giông.
    Nghe như tiếng của Cha Ông dựng nước,
    Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bước
    Nghe như lời cây cỏ gió mưa.
    Đang hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa…
    Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổi
    Thấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọi
    Mưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành non
    Mang đến mùa xuân những quả ngọt tươi ngon.
    Ôi vui quá không thấy chim đâu cả
    Mà bờ tre nghe giọng hót trong lành.
    Nhà ai đấy nhịp chày ba rộn rã,
    Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh.
    * * *
    Mấy cô gái bên kia sông giặt áo
    Tay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏ
    Cánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưa
    Rung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa…
    Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngõ
    Rễ dừa nâu, muờn mượt gân tơ
    Đường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởn
    Đã yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn…
    Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách
    Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi,
    Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
    Cớ sao lòng lại xót đau…
    Ta muốn về quê nội
    Ta muốn trở lại tuổi thơ
    Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
    Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…
    Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn rã…
  4. Thợ Vườn

    Nhớ con sông quê hương

    Bài thơ: Nhớ con sông quê hương
    Tác giả: Tế Hanh
    Trình bày: Thợ Vườn - Happy

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Toả nắng xuống dòng sông ấm áp
    Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi
    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
    Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
    Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
    Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy.
    Bạn bè tôi túm năm tụm bảy
    Bầy chim non bay lượn trên sông
    Tôi dang tay ôm nước vào lòng
    Sông mở nước ôm tôi vào dạ.
    Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả
    Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
    Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
    Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến.
    Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
    Vẫn trở về lưu luyến bên sông…
    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
    Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc.
    Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam
    Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
    Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
    Tôi nhớ cả những người không quen biết.
    Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
    Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
    Hình ảnh con sông quê mát rượi
    Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới.
    Quê hương ơi, lòng tôi cũng như sông
    Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
    Không ghềnh thác nào ngăn cản được
    Tôi sẽ đến nơi tôi hằng mong ước.
    Tôi sẽ về sông nước của quê hương
    Tôi sẽ về sông nước của tình thương.
  5. Thợ Vườn

    Nhớ quê hương

    Bài thơ: Nhớ quê hương
    Tác giả: Ngô Hữu Đoàn
    Trình bày: Thợ Vườn - Hana

    Quê hương ơi! Riêng gì “chùm khế ngọt”
    Đâu riêng gì những “nón lá nghiêng che”
    Quê hương là có cả những đông, hè
    Có hôm quà ngọt, có ngày đòn roi
    Quê hương ơi! Riêng gì những bãi soi
    Những ruộng đồng, thảm cỏ xuân xanh biếc
    Quê hương có cả ngày hè oan nghiệt
    Cháy trọc đồi, tóc mẹ ngả màu cam
    Quê hương là mái tranh chiều khói lam
    Chập choạng tối thơm nồng hương mẹ thắp
    Đứa em nhỏ cột dây thay cho cặp
    Trường làng xa không đuổi kịp mặt trời
    Quê hương ơi! Ai cũng có một thời
    Rồi “cơ hội” níu ta về lối khác
    Bỏ người thân, người thầy vương tóc bạc
    Chẳng biết gì nhau, chẳng hay qua đời
    Quê hương ơi! Riêng gì “thuở còn thơ”
    Riêng gì “hàng tre, con sông xanh biếc”
    Quê hương là quãng đời mang luyến tiếc
    Nén cả vào một góc của con tim
    Quê hương là bức thư tình mực tím
    Ngày lại ngày chưa biết cách trao nhau
    Chiều tan trường một rừng tuyết phau phau
    Chiếc xe đạp, tà áo em hoàng hạc!
    Quê hương ơi! Những chiều mây trắng bạc
    Thằng em thơ đủng đỉnh lưng trâu về
    Cha cuốc ruộng lưng khòm giữa đồng quê
    Tối mịt về đèn pin là điếu thuốc
    Quê hương ơi! Nhớ từng nét mặt người
    Cười rất giòn dù cái vui đơn giản
    Luống mạ non hoặc đồi trơ đá sạn
    Cũng câu chào, cũng tiếng hỏi thăm nhau
    Quê hương ơi! Nhớ cả những thân cau
    Mùa bão đó gãy ngang còn khúc gốc
    Cây cầu cũ nửa kim liền nửa mộc
    Chân Ngoại gầy gồng gánh ngại phải qua
    Quê hương ơi! Nhớ cả lần cải la
    Chuyện hàng xóm chó gà chui qua lại
    Rồi đi xa, rồi nhớ về ái ngại
    Chuyện cỏn con sao thuở ấy ồn ào?!
    Quê hương ơi! Xa rồi nhớ thành thơ
    Tiếng mẹ đẻ, gặp nhau mừng khôn xiết
    Ai cũng vậy xa lâu rồi mới biết
    Những ngôn từ không đủ viết…quê hương!
  6. Thợ Vườn

    Bên kia sông Đuống

    Bài thơ: Bên kia sông Đuống
    Tác giả: Hoàng Cầm
    Trình bày: Thợ Vườn - Leo

    Em ơi buồn làm chi
    Anh đưa em về sông Đuống
    Ngày xưa cát trắng phẳng lì
    Sông Đuống trôi đi
    Một dòng lấp loáng
    Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ
    Xanh xanh bãi mía bờ dâu
    Ngô khoai biêng biếc
    Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
    Sao xót xa như rụng bàn tay
    Bên kia sông Đuống
    Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
    Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
    Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
    Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
    Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
    Ruộng ta khô
    Nhà ta cháy
    Chó ngộ một đàn
    Lưỡi dài lê sắc máu
    Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
    Mẹ con đàn lợn âm dương
    Chia lìa đôi ngả
    Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã
    Bây giờ tan tác về đâu?
    Ai về bên kia sông Đuống
    Cho ta gửi tấm the đen
    Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên
    Những hội hè đình đám
    Trên núi Thiên Thai
    Trong chùa Bút Tháp
    Giữa huyện Lang Tài
    Gửi về may áo cho ai
    Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu
    Những nàng môi cắn chỉ quết trầu
    Những cụ già phơ phơ tóc trắng
    Những em sột soạt quần nâu
    Bây giờ đi đâu? Về đâu?
    Ai về bên kia sông Đuống
    Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
    Những cô hàng xén răng đen
    Cười như mùa thu tỏa nắng
    Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
    Bãi Tràm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối
    Những nàng dệt sợi
    Đi bán lụa mầu
    Những người thợ nhuộm
    Đồng Tỉnh, Huê Cầu
    Bây giờ đi đâu? Về đâu?
    Bên kia sông Đuống
    Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
    Dăm miếng cau khô
    Mấy lọ phẩm hồng
    Vài thếp giấy dầm hoen sương sớm
    Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
    Khua giầy đinh đạp gãy quán gầy teo
    Xì xồ cướp bóc
    Tan phiên chợ nghèo
    Lá đa lác đác trước lều
    Vài ba vết máu loang chiều mùa đông
    Chưa bán được một đồng
    Mẹ già lại quẩy gánh hàng rong
    Bước cao thấp trên bờ tre hun hút
    Có con cò trắng bay vùn vụt
    Lướt ngang dòng sông Đuống về đâu?
    Mẹ ta lòng đói dạ sầu
    Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ
    Bên kia sông Đuống
    Ta có đàn con thơ
    Ngày tranh nhau một bát cháo ngô
    Đêm líu díu chui gầm giường tránh đạn
    Lấy mẹt quây tròn
    Tưởng làm tổ ấm
    Trong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm
    Ú ớ cơn mê
    Thon thót giật mình
    Bóng giặc dày vò những nét môi xinh
    Đã có đất này chép tội
    Chúng ta không biết nguôi hờn
    Đêm buông xuống bên dòng sông Đuống
    - Con là ai? – Con ở đâu về?
    Hé một cánh liếp
    - Con vào đây bốn phía tường che
    Lửa đèn leo lét soi tình mẹ
    Khuôn mặt bừng lên như dựng trăng
    Ngậm ngùi tóc trắng đang thầm kể
    Những chuyện muôn đời không nói năng
    Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống
    Bộ đội bên sông đã trở về
    Con bắt đầu xuất kích
    Trại giặc bắt đầu run trong sương
    Dao loé giữa chợ
    Gậy lùa cuối thôn
    Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
    Ăn không ngon
    Ngủ không yên
    Đứng không vững
    Chúng mày phát điên
    Quay cuồng như xéo trên đống lửa
    Mà cánh đồng ta còn chan chứa
    Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
    Gió đưa tiếng hát về gần
    Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
    Tiếng bà ru cháu buổi trưa
    Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
    “À ơi… cha con chết trận từ lâu
    Con càng khôn lớn càng sâu mối thù”
    Tiếng em cắt cỏ hôm xưa
    Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay
    “Thân ta hoen ố vì mày
    Hờn ta cùng với đất này dài lâu…”
    Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau
    Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầu
    Cánh đồng im phăng phắc
    Để con đi giết giặc
    Lấy máu nó rửa thù này
    Lấy súng nó cầm chắc tay
    Mỗi đêm một lần mở hội
    Trong lòng con chim múa hoa cười
    Vì nắng sắp lên rồi
    Chân trời đã tỏ
    Sông Đuống cuồn cuộn trôi
    Để nó cuốn phăng ra bể
    Bao nhiêu đồn giặc tơi bời
    Bao nhiêu nước mắt
    Bao nhiêu mồ hôi
    Bao nhiêu bóng tối
    Bao nhiêu nỗi đời
    Bao giờ về bên kia sông Đuống
    Anh lại tìm em
    Em mặc yếm thắm
    Em thắt lụa hồng
    Em đi trảy hội non sông
    Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.
    (Việt Bắc, tháng 4-1948)
  7. Thợ Vườn

    Đất nước

    Bài thơ: Đất nước
    Tác giả: Nguyễn Khoa Điềm
    Trình bày: Thợ Vườn - mr.Danko

    Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
    Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể
    Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
    Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
    Tóc mẹ thì bới sau đầu
    Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
    Cái kèo, cái cột thành tên
    Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
    Đất Nước có từ ngày đó...
    Đất là nơi anh đến trường
    Nước là nơi em tắm
    Đất Nước là nơi ta hò hẹn
    Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
    Đất là nơi "con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc"
    Nước là nơi "con cá ngư ông móng nước biển khơi"
    Thời gian đằng đẵng
    Không gian mênh mông
    Đất Nước là nơi dân mình đàon tụ
    Đất là nơi Chim về
    Nước là nơi Rồng ở
    Lạc Long Quân và Âu Cơ
    Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
    Những ai đã khuất
    Những ai bây giờ
    Yêu nhau và sinh con đẻ cái
    Gánh vác phần người đi trước để lại
    Dặn dò con cháu chuyện mai sau
    Hàng năm ăn đâu làm đâu
    Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
    Trong anh và em hôm nay
    Đều có một phần Đất Nước
    Khi hai đứa cầm tay
    Đất Nước trong chúng mình hài hòa nồng thắm
    Khi chúng ta cầm tay mọi người
    Đất nước vẹn tròn, to lớn
    Mai này con ta lớn lên
    Con sẽ mang đất nước đi xa
    Đến những tháng ngày mơ mộng
    Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
    Phải biết gắn bó san sẻ
    Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
    Làm nên Đất Nước muôn đời...
    (Trích trường ca "Mặt đường khát vọng")

Trong ta ai cũng có một quê hương, một vùng đất để khi đi xa mà thương mà nhớ, một vùng đất để khi trưởng thành nhìn lại một thời của tuổi thơ với những kỷ niệm ngọt ngào.(Thực hiện: Thợ Vườn | Kịch bản: Tatto| MC chính: Happy|Vườn thơ số: 10/2012)

Comments

  1. Maruco_270108 says:

    “Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương … có ai không nhớ?…”

Speak Your Mind

*